THƯ CHIA TAY TÌNH CŨ… VÀ ĐÓN CHÀO CHUYỆN TÌNH MỚI!

Bức thư này muốn gửi đến những bạn yêu dấu đã từng đọc blog của mình.

Trang blog Little Elephant này đã đi cùng mình được 3 năm từ 2017, lúc này mình đang bước vào hành trình tìm kiếm giá trị sống để thấu hiểu bản thân và cuộc đời.

Từng giai đoạn thăng trầm trôi qua, thời gian này mình cảm thấy đủ vững chãi hơn một xíu để can đảm bước đi trên con đường đã chọn. Lo lắng có, bối rối có, nhưng không là gì so với cảm giác Wow lên mỗi ngày vì được sống trọn vẹn với niềm vui.

Còn mỗi khi có cảm xúc buồn bã, ẩm ương, mình cũng ôm trọn vẹn để thưởng thức nó… cho vui 😀

Nhìn lại tháng năm qua, cảm ơn trang blog này đã luôn là nơi đồng hành và chia sẻ mọi tâm tư, tình cảm của mình.

Hôm nay, là ngày mình khép lại blog cũ!

Để bước sang một giai đoạn tươi mới hơn, nhiều động lựcbất ngờ hơn!

👉 MỜI BẠN GHÉ THĂM NGÔI NHÀ MỚI CỦA MÌNH: https://nangmaivang.com/ ☀️

Mình đã cố gắng làm cho nó chỉnh chu nhất có thể, từ hình thức tới nội dung. Tuy chỉ mới bước đầu còn nhiều bỡ ngỡ nhưng mình hi vọng đây sẽ là một nơi dừng chân ấm áp cho bạn những khi cảm thấy ưu tư về cuộc sống.

Hãy bắt đầu những điều mới mẻ và tràn đầy năng lượng với mình tại “Nắng Mai – đón lấy ánh sáng của Tình Yêu” bạn nhé! Nhớ đăng ký để nhận bài viết mới nha 😀

Với nhiều yêu thương!

Mai,

1st time 21km Finisher – chuyện 1 cô bé liệt môn thể dục

Hôm nay là một ngày tràn đầy những cung bậc cảm xúc, ngày mà lần đầu tiên trong đời hoàn thành được cự ly half- marathon 21km, đánh dấu vào con đường tập luyện của mình một mốc son tuyệt đẹp.

Từ nỗ lực cá nhân trong nhiều tháng, đến tinh thần đồng đội luôn quan tâm, chia sẻ và giúp đỡ cho nhau, tất cả đã làm nên dấu ấn của mình ngày hôm nay. Nếu không có mọi người, một tập thể yêu thể thao, chạy bộ, với những tấm lòng hỗ trợ vô điều kiện, chắc mình cũng khó mà nghĩ sẽ chinh phục được bộ môn này.

 

Nhìn lại chặng đường đã qua

Ngày đầu tiên chạy được 5km mừng húm, là vào tháng 8 lúc Vinh làm pacer cho mình. Chạy pace 9 lận và thở không ra hơi luôn. Rồi dần lên được 7, 8, 10, 12 Km… nhưng lịch tập vẫn chưa ổn định cho tới tháng cuối cùng. Mình và Tiên (aka core team) và các anh cắm đầu chạy trong suốt cuối tháng 11, 12. Tuần nào cũng 2 bữa tối trong tuần, 1 bữa sáng Sala trong sự đấu tranh với cơn thèm ngủ dữ thần.

Đúng là nước tới cổ mới chịu nhảy hay sao!

Rồi đến một tuần trước khi chạy, mình bệnh liên miên tới nỗi tưởng bỏ cuộc rồi. Mấy ngày cận hơn thì đau bụng tới tháng, người yếu như sên. Mình xác định luôn là tới ngày chạy sẽ không rơi đúng vào điểm rơi phong độ tốt. Mình cũng nhắn nhủ luôn là sẽ chạy bằng Niềm Tin và Ý Chí thôi.

Ngày Chạy – độc thoại nội tâm

Trước đây, mình cũng đọc nhiều bài viết về cuộc đua marathon, nào là bạn hãy tận hưởng khung cảnh đường chạy, vì hạnh phúc là trên hành trình chúng ta đến đích, bla bla… Điều này chẳng đúng với mình sáng nay. Vừa xuất phát, mình chạy chung với Tiên được một đoạn ngắn, sau đó hai đứa hai tốc độ khác nhau và mạnh ai nấy chạy. Mình chỉ tập trung vào hơi thở và bước chân, không nghĩ bất cứ điều gì hết, không nhìn cảnh vật hay con người xung quanh. Chánh niệm trong chạy bộ!

Tuy nhiên đời đâu dễ dàng trao ai thành quả mà không trầy trật cố gắng. Mình phát hiện chạy thiếu từ km thứ 10. Nhờ anh Thắng báo mà mình biết được đã bỏ lỡ điểm quay đầu trên đỉnh cầu Phú Mỹ, thế là ba chân bốn cẳng quay lại hoàn thành dù đã chạy lố 1-2km rồi. Cảm giác lúc ấy khá quyết đoán. Mình nhớ là đã lập tức cắm đầu chạy lại, trong tâm trí thoáng chút sợ hãi về quãng đường bị tăng lên và thời gian cut off. Suy nghĩ này thật vô ích, mình gạt ngang rồi tập trung làm lại cái mình đã sai. Sai thì làm lại, tự đứng lên, không nói nhiều nghĩ nhiều.

Dốc cầu Phú Mỹ đúng cao và ác mộng, trời ơi, đó giờ không tập chạy cầu nên cơ chân thắt lại, bắt đầu xuất hiện những cơn đau. Cảm gíac mệt mỏi và cô đơn…

Mình trấn an bản thân, trong đầu lẩm nhẩm ca khúc yêu thích gần đây để làm động lực – A Million Dream

They can say, they can say it all sounds crazy/ They can say, they can say I’ve lost my mind

I don’t care, I don’t care, so call me crazy/ We can live in a world that we design

‘Cause every night I lie in bed/ The brightest colors fill my head

A million dreams are keeping me awake/ A million dreams for the world we’re gonna make

Đại loại lúc đó cần động viên bản thân rằng: ai nói gì tôi, điên rồ cỡ nào tôi không quan tâm nữa, tôi chỉ biết mình có giấc mơ phải thực hiện, một thế giới, một con đường tôi tự tạo ra cho chính mình.

Vừa xuống hết hai cây cầu, tới km thứ 16-17 gì đó là chấn thương đầu gối, dây chằng vừa đi vừa lết, giá mà có ai đá mình để lăn đi cũng được. Khúc này là bắt đầu đi bằng ý chí, có mấy đoạn may mắn được bạn tình nguyện viên căng cơ giúp để chạy tiếp.

Thể lực không mệt mà giới hạn cơ thể đến mức không chịu được.

Rồi cũng về đích. Các bạn thì hò reo cổ vũ cho mình nhưng thật sự mình đã đặt chân vào cổng Finish với cảm xúc… TRỐNG RỖNG.

Không buồn không vui, một cung bậc cảm xúc lạ lùng vì không còn gì để cố gắng nữa, vì mình tạm ngưng độc thoại nội tâm trong 3-4 tiếng vừa qua. Cứ như vừa tỉnh một giấc mộng đẹp đến kinh hoàng :))

Tổng quãng đường mình đã trải qua là 23km. Xịt thuốc 2 lần, thay băng gối 2 lần, ăn 3 miếng phomai, 1 quả chuối và uống mấy chục ngụm nước. Mình đã gặp hết các đồng đội trên đường chạy và ai cũng động viên mình hết.

“Mai ơi cố lên”

Thân gửi ❤ tới,

Tiên

Chu Du

Anh Hoàng

Anh Thắng

Anh Trí

Anh Nam papa

Chị Trâm mama

Những gì lối sống tối giản mang đến cho tôi

Lối sống tối giản có lẽ là một đức tin mới trong cuộc đời tôi khi tôi bắt đầu thực hành theo phương pháp này từ 3 tháng trước. Và đây là những điều lối sống này đã mang đến cho tôi tới thời điểm hiện tại.

  1. Không gian sống giản dị, gọn gàng

Tôi vốn là người thích trưng bày đồ đạc, rất nhiều những thứ linh tinh từ mỹ phẩm đến đồ trang trí tôi sẽ bày biện đầy trên kệ nhà mình với một niềm thích thú trong hoan lạc rằng mình thật giàu có! Thật nhiều đồ. Nhưng rồi, đồ vật chỉ mang lại cho tôi niềm vui trong phút chốc, nó chiếm không gian sống và không khí thở của tôi trong một căn phòng trọ chật hẹp. Có những ngày về nhà, tâm trí đã mệt mà còn nhìn phòng ốc bừa bộn. Tôi chỉ muốn thét lên sao cuộc sống mệt mỏi thế này. Càng tích trữ nhiều đồ, tôi chỉ càng cảm thấy nặng nề và khó thở, như qua sông mà bạn bỏ quá nhiều hành lý trên thuyền.

Lúc trả nhà để ra Hà Nội công tác, tôi một lần nữa hoảng hốt vì số đồ mình tích trữ. Sau này khi về lại Sài Gòn và ở căn nhà mới, tôi đã bán và cho hầu như 80% số đồ đạc lúc ấy.

Bây giờ tôi đang sống trong căn phòng 15-18m2, nhỏ hơn nhiều với căn nhà trước kia, giá thuê cũng rẻ hơn nhưng tôi cảm thấy thật sự an tĩnh trong cái chuồng sạch sẽ, gọn gàng của mình với cái giường luôn phẳng, bàn làm việc trống trãi và góc mỹ phẩm bé bé xinh xinh. Để mỗi ngày về nhà sau giờ làm việc, tôi mong chờ được nằm ngay trên chiếc giường tinh tươm của mình.

29313475_2098514343498116_6316674235368278253_n
Cái ổ be bé của tôi ^^

  1. Kìm chế được thói quen mua sắm

Có một bài báo nói rằng người Việt Nam lấy mua sắm làm niềm vui. Chết thật, trước đây tôi cũng như thế, hễ buồn là lao ngay ra shop thời trang xem xem, sắm sắm, mua mua. Liều doping tinh thần quá hữu hiệu khi có cái váy mới, cái áo mới, tôi như sống trở lại.

Bây giờ niềm vui ấy vẫn còn chứ, thấy áo đẹp vẫn mê nhưng biết là chỉ mê thôi chứ không mua. Vì đôi khi đồ đẹp thật mà lại không phù hợp tính cách và dáng người của mình, mua về lại không dùng mấy hoặc chỉ mặc đôi ba lần. Lối sống này dạy cho tôi biết, bạn chỉ nên mặc những đồ cảm thấy thoải mái, là chính mình, đừng chạy theo những gu thời trang phút chốc để làm thỏa mãn bản thân hay chứng tỏ cho người khác biết mình sành điệu. Chỉ mua sắm khi thấy thật sự cần thiết.

  1. Suy nghĩ đơn giản, hiểu chính mình

Trong quá trình tôi thanh lọc đồ đạc, tôi vận dụng phương pháp trong cuốn Lối sống tối giản của người Nhật rằng hãy đặt tay lên đồ vật, những gì được kết nối với bạn, mang lại cảm xúc cho bạn thì hãy giữ, còn lại hãy cho ẻm ra đi mãi. Và những gì còn lại bây giờ là vài tấm bưu thiếp nhỏ của bạn bè, những cuốn sách tôi tâm đắc và nhiều món mỹ phẩm yêu thích (lại là mỹ phẩm hii). Trong cuộc sống cũng vậy, suy nghĩ đơn giản rằng những gì mang đến giá trị tích cực cho mình hoặc giúp ta là chính mình hơn thì hãy gắn bó với nó.

29313150_2098514370164780_117164118795814349_n
Góc sách xinh xinh

  1. Đơn giản hóa các mối quan hệ, dành thời gian cho bản thân

Hình thức của chủ nghĩa tối giản biểu hiện lên căn phòng, đồ đạc, quần áo thì tinh thần của nó chính là một lối sống lấy chất lượng hơn số lượng. Ví dụ: Tôi chỉ cần một số ít bạn bè nhưng hầu hết đều mang lại niềm hạnh phúc lớn lao cho tôi thay vì cứ mãi lao vào những mối quan hệ xã giao, tụ tập. Tôi không cần những buổi tối xem phim, lướt web mà muốn dành thời gian đó trò chuyện với gia đình, chở bà ngoại tôi đi chơi. Tôi sẽ từ chối những lời mời không cần thiết để ở nhà đọc sách, dưỡng da hay đi tập yoga chẳng hạn.

Điều này không phải là tôi khép kín cuộc sống, tôi vẫn có những mối quan hệ xã giao cần thiết cho công việc, nhưng tôi sẽ cân bằng nó để bảo toàn năng lượng cho mình. Ví như trước khi đến buổi hẹn nào đó, tôi sẽ dành thời gian trước đó cho nội tâm bản thân 🙂 Trước khi đi làm, tôi đã có một buổi sáng từ sớm tinh mơ làm những việc mình yêu thích.

  1. Sống cho hiện tại và Thiền tập

Đây chính là phần tôi tâm đắc nhất từ con đường này.

Tôi biết đến thiền tập trên lý thuyết trước khi theo đuổi lối sống tối giản. Một điều hay là khi bắt đầu trên con đường này, lối sống đã dẫn tôi đến cửa thiền của nhà Phật tự khi nào. Có phải là khi tôi bỏ bớt vật chất, sống ngăn nắp hơn, rồi tự nhiên tâm trí cũng bình thản và an nhiên hơn. Gần đây, tôi đọc cuốn sách có câu thế này Khoảng cách giữa bạn và thượng đế đếm bằng số ham muốn của bạn, càng nhiều ham muốn thì càng xa cách Ngài. Khi con người gội rửa những mưu cầu vật chất, tiền tài, danh vọng, sẽ tìm thấy sự an lạc, hạnh phúc trong đời sống và tâm trí. Thì phải rồi, có gì phải lo phải bon chen, sân si nữa đâu!

Con đường hạnh phúc cũng có chi xa xôi mà đi tìm, nó ở ngay trong chính hơi thở, bước chân của mình. Hằng ngày, tôi đi xe bus đi làm, thỉnh thoảng lâu lắm mới dùng xe máy. Trên chuyến bus mỗi sáng là bao nhiêu sự sống, bao nhiêu mặt người. Có cô chú đi khám bệnh ở Bệnh viện Bình Dân, có những em sinh viên trẻ trung, non nớt đi học ở Đại học Văn Lang, có người mẹ ôm con đi chữa bệnh, có chú hàng rong ôm thúng đồ bắt đầu ngày mưu sinh. Bên dưới là dòng xe đông đúc, hối hả cho ngày mới cứ chen nhau len lỏi qua xe bus không dứt. Tôi cũng hòa vào hơi thở sự sống ấy. Dù hoàn cảnh, số phận mỗi con người có ra sao thì còn được sống vẫn là một phép nhiệm mầu đúng không bạn nhỉ?

“There is no way to happiness, happiness is the way” – Thích Nhất Hạnh

(Không có con đường nào đi đến hạnh phúc, hạnh phúc chính là con đường rồi)

Những kẻ khờ mộng mơ: chẳng phải là em sao?

Tối đó, hẹn Ngọc xem suất 9h. Một bộ phim lãng mạn lẽ ra nên dành cho cặp đôi, cho mình và người yêu, để cùng đan tay nhau, trầm bổng với những giai điệu tuyệt đẹp của bộ phim. Nhưng không, hai đứa con gái, mỗi người một khoảng không lặng im, cảm nhận theo từng nhịp điệu của những bài ca…

Mình thích phim tình cảm Mỹ, đủ lãng mạn đến không quá sến, đủ mộng mơ nhưng cũng đầy thực tế. Hai con người từ lúc chưa có gì, chỉ là những kẻ theo đuổi giấc mơ của riêng mình. Họ đến với nhau, đồng điệu với nhau đến mức cả thế giới ngoài kia không nơi nào có thể “chứa” nổi những con người này. Nhiều lần lắm, mình cứ thổn thức rồi tình yêu này sẽ đi đến đâu khi cả hai cứ luôn mộng mơ… hay họ chỉ đến với nhau để xoa dịu trái tim tổn thương vì liên tiếp bị gạt bỏ ước mơ. Mia hàng chục lần trượt vai diễn yêu thích. Seb cũng không khá hơn, bị sa thải chỉ vì đàn không đúng yêu cầu của ông chủ.

Rồi đến khi giai điệu bài ca này cất lên, giai đoạn bắt đầu chuyển mình cho những thành công của họ trong tương lai… và cũng là lúc họ dần xa nhau. Từng lời ca cứ xiết lấy trái tim mình, ừ, mình cũng từng là người như vậy. Cả hai thật sự, rất khờ khạo và mộng mơ. Nhưng đến khi dần trưởng thành, tình cảm đó đã không còn nguyên vẹn nữa. Vỡ tan theo trái tim non nớt…

Tình yêu hay là sự nghiệp! Làm sao có được cả hai?

Nhạc vang lên. Rồi bật khóc. Vì sao em cứ mãi ngốc nghếch vì những “cái giá” phải trả cho cuộc sống để được trưởng thành. Hay em mãi chỉ là một kẻ ngốc, luôn mộng mơ và yếu mềm…

“Thành phố của những vì sao

Dường như những vì sao soi sáng cho riêng em?

Thành phố của những vì sao

Còn nhiều điều mà em chưa thấy lắm

Chẳng ai biết được, liệu có điều gì tuyệt vời đang chờ đợi ta sắp tới?”

lalaland

Khám phá bảo tàng hấp dẫn nhất Hà Nội

Nhiều người nghĩ “bảo tàng” là một nơi khá khô khan, nhiều kiến thức nhưng nhàm chán thì phải nghĩ lại khi có dịp đến bảo tàng độc đáo nhất Hà Nội: Bảo tàng Dân tộc học Việt Nam.

baotang_1
Quy trình làm nón lá của người Việt – Ảnh: Huỳnh Mai

Tự hào bản sắc văn hoá Việt Nam

Cảm nhận đầu tiên sau một ngày tham quan bảo tàng Dân tộc học của tôi là hai chân mỏi nhừ và tốn nhiều năng lượng vì đây là một trong những bảo tàng hoành tráng nhất ở thủ đô.

Bảo tàng Dân tộc học Việt Nam là nơi giới thiệu, tôn vinh một cách trọng và chi tiết nhất những bản sắc, phong tục, văn hoá của nhiều dân tộc anh em trên khắp Việt Nam. Tôi đảm bảo rằng, chỉ thông qua sách vở, chúng ta không thể nào nhớ hết được những kiến thức về các dân tộc trên nhiều vùng miền đất nước. Nhưng với bảo tàng Dân tộc học, từ cách trình bày, bố trí đến nội dung thể hiện đều rất khoa học và logic, khiến người xem dễ dàng nắm bắt và “thẩm thấu” trước nhiều sắc màu văn hoá của các dân tộc anh em.

Bảo tàng có ba khu vực tham quan: toà nhà Trống Đồng, khu trưng bày ngoài trời và khu trưng bày Đông Nam Á.

Khu vực trong toà nhà là không gian giới thiệu 54 dân tộc anh em, trải dài trên 2 tầng. Ở tầng 1, khách tham quan sẽ được tìm hiểu khái quát về các dân tộc Việt Nam thông qua vùng cư trú. Sau đó, họ sẽ đi tham quan từng nhóm dân tộc như người Việt, người Mường, Thổ, Chứt… Từng dân tộc sẽ được hiện lên rõ nét qua những hiện vật, hình ảnh và video minh hoạ rất sinh động.

Đám tang của người Mường - Ảnh: Huỳnh Mai
Đám tang của người Mường – Ảnh: Huỳnh Mai

Tôi đã bao lần ngỡ ngàng trước những hiện vật đẹp mắt, được trưng bày rất chăm chút như quần áo người dân tộc, đồ nghề thủ công; các mô hình về lễ nghi, ma chay, cưới hỏi, nghề truyền thống được dựng lại hoành tráng, với đầy tâm huyết và trân trọng.

Nhiều du khách rất thích thú khi được tìm hiểu về tục ma chay của người Mường, cách làm nón lá của người Việt, quy trình dệt vải của người Dao hay lễ nghi cưới hỏi của người Mông…

Đến tầng 2, du khách sẽ được tham quan các dân tộc thiểu số khác như Tày, Nùng, Thái, Lô Lô, Xơ đăng, Giarai… được trưng bày trải dọc theo chiều dài đất nước từ Bắc đến Nam.

“Bầu ơi thương lấy bí cùng

Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn”

Nhà truyền thống của người Việt - Ảnh: Huỳnh Mai
Nhà truyền thống của người Việt – Ảnh: Huỳnh Mai

Ấn tượng nhất với tôi là khu vực trưng bày ngoài trời với 10 công trình nhà ở của các dân tộc, được chính những người dân tộc đến Hà Nội để dựng nên.

Đó là nhà sàn của người Tày, ngôi nhà rông cao 19m của người Bana, nhà mồ của người Giarai, nhà dài của người Ê Đê, nhà nửa sàn nửa trệt của người Dao, nhà hoàn toàn bằng gỗ pơ mu của người H’ Mông… và đương nhiên, không thể thiếu ngôi nhà truyền thống xây theo hình chữ U của người Việt.

Lần đầu tiên tôi được chứng kiến những sắc màu văn hoá trên khắp cả nước tụ về một khối, từng ngôi nhà đều mang trong mình những vẻ đẹp không thể lẫn. Chúng có một đời sống riêng, một tâm hồn riêng, nhưng tất cả đều nằm trọn và được nuôi dưỡng trên một dải đất Việt Nam ruột rà.

Bất chợt, hình ảnh về những bảo tàng vắng người, heo hút khách tham quan hay sự ái ngại của các bạn trẻ khi nhắc đến bảo tàng hiện lên trong đầu tôi. Điều này hoàn toàn trái ngược với khung cảnh trong Bảo tàng Dân tộc học với đông đảo khách tham quan trong và ngoài nước.

Với những giá trị văn hoá có sẵn, sự đa dạng của nhiều dân tộc anh em cùng cách đầu tư chăm chút, công phu đã khiến bảo tàng Dân tộc học luôn nằm trong top những bảo tàng hấp dẫn nhất của châu Á, theo trang du lịch Trip Advisor.

Huỳnh Mai

Cánh đồng chết – hành trình tìm về chất Người

Nằm cách thủ đô Phnom Phenh 15km về hướng Nam là Cánh đồng chết Choeung Ek, nơi chế độ diệt chủng Khơ-me Đỏ của Pol Pot đã sát hại hàng trăm ngàn đồng bào của chính mình, bằng những cách tàn ác và vô nhân tính nhất.

Cánh đồng chết Choeung Ek là một trong số 300 cánh đồng đã hứng chịu bao máu xương của những người Khơ-me vô tội bị giết hại. Điểm tham quan này thực chất cũng đã được thu nhỏ lại, dọn dẹp sạch sẽ và chỉ để lại vài chứng tích quan trọng.

Bước vào cổng Cánh đồng chết, tôi chợt nghĩ Campuchia sẽ làm du lịch như thế nào đối với một điểm tham quan “nhạy cảm” và đặc thù như thế này? Hẳn mọi người sẽ không muốn nhìn thấy những cảnh tượng ghê rợn, hẳn người Campuchia cũng không muốn khơi lại những ký ức đau buồn của thời kỳ bi thương nhất trong lịch sử.

canhdongchet-1
Tháp tưởng niệm nạn nhân diệt chủng – Ảnh: Huỳnh Mai

Audio tour – trò chuyện cùng tiếng lòng du khách

Với giá vào cổng 6 USD, mỗi khách tham quan sẽ được phát cho một bản đồ tham quan cùng chiếc máy thuyết minh, kèm theo tai nghe. Có rất nhiều ngôn ngữ cho du khách từ các nước và đương nhiên không thiếu tiếng Việt.

Đeo tai nghe để bắt đầu hành trình, cất lên bên tai tôi là một giọng kể truyền cảm, tựa như có một người bạn bên cạnh để đồng hành cùng mình.

Men theo từng điểm trong bản đồ, mỗi địa điểm là một nhân chứng tội ác, như kho chứa thuốc độc để rải lên người nạn nhân, hố chôn 166 xác không đầu, hố chôn phụ nữ và trẻ em, cây giết người mà Khơ-me Đỏ đã đập đầu những sinh linh vô tội trước khi vứt xuống hố…

canhdongchet-2
Cây ma thuật, nơi Khơ-me Đỏ thường treo loa phát nhạc – Ảnh: Huỳnh Mai

Cảnh vật chỉ là những tấm bảng, những cái hố, cái cây im ắng đến rợn người; trong khi giọng kể đang thổn thức lên từng hồi khiến cho du khách ai cũng suy tư, trầm lắng. Có những giọt nước mắt đã rơi, những du khách từ nơi xa xôi đã nghẹn ngào như chính thảm cảnh xảy ra với dân tộc mình.

Chẳng những kể lại từng câu chuyện xưa, “người bạn đồng hành đặc biệt của mỗi du khách” còn mang đến những mẩu chuyện về người trong cuộc lẫn kẻ đã nhúng tay vào tội ác.

Tôi không thể nào quên được khoảnh khắc “người bạn” cất lên âm thanh bi ai khi tôi dừng chân ở địa điểm “cây ma thuật”. Thời đó, Khơ-me Đỏ thường treo loa phát nhạc cách mạng trên cây này cả ngày lẫn đêm. Ban đêm những lời hát chiếm lĩnh không gian để át đi tiếng gào khóc của các nạn nhân.

Đến đây, mỗi du khách đều được nghe một đoạn của bài hát cùng tiếng máy móc chạy rầm rập, đó cũng chính là âm thanh cuối cùng mà các tù nhân nghe thấy…

Trong đau thương để biết yêu thương

Cây ma thuật, nơi Khơ-me Đỏ thường treo loa phát nhạc - Ảnh: Huỳnh Mai
Cây ma thuật, nơi Khơ-me Đỏ thường treo loa phát nhạc – Ảnh: Huỳnh Mai

Đến cuối hành trình tham quan, du khách sẽ được vào tháp tưởng niệm. Tháp có 17 tầng, mỗi tầng chứa những bộ phận khác nhau, gồm 8000 hộp sọ được phân loại theo độ tuổi, xương tay, xương chân, xương sườn… Tầng dưới cùng trưng bày quần áo của các nạn nhân.

Sững sờ trước chiếc tháp vừa đau lòng, vừa ghê sợ này; tôi lặng lẽ bước theo đoàn du khách nối dài, không ai nói ai câu nào. Mọi người lần lượt cởi giày, bỏ nón, bước nhẹ nhàng vào trong.

Có người che miệng hoảng hốt, có người chắp tay vái lạy, rồi bất chợt nhìn nhau như tìm kiếm sự đồng cảm của tình Người. Dòng người đi vòng tròn quanh tháp vì cửa vào cũng là lối ra. Chúng tôi nối nhau và đan thành những vòng tròn không dứt, như muốn che chở và xoa dịu nỗi bi thương của đồng loại. Đây không còn là nỗi đau của một dân tộc, đây là nỗi đau của những thân phận Người.

Kết thúc hành trình, tôi trả lại máy nghe cho nhân viên phòng vé, mỉm cười và nói “Ô kun” (nghĩa là Cảm ơn trong tiếng Campuchia). Người nhân viên cũng tươi cười đáp lại: “Cảm ơn” – nụ cười rực sáng trong nỗi niềm cảm xúc đang ảm đạm của tôi. Chính là nụ cười của người muốn cất lại quá khứ, hướng về tương lai; là nụ cười của vùng đất Angkor hùng vỹ đang mạnh mẽ vươn lên sau thời kỳ đen tối nhất trong lịch sử.

Huỳnh Mai